NHẬT KÝ HÀNH TRÌNH KÌ 2_Dr. Minh Thủy: “NGHE NÓI CÀ MAU XA LẮM...”
Dr. Minh Thủy
Hình ảnh: Minh Đức
Cà Mau nắng sớm.
Chúng tôi đến Bệnh viện Sản - Nhi Cà Mau như đã hẹn.
Qua trạm kiểm soát sàng lọc covid ở cổng, chúng tôi được xe chở vào một khu nhà mới. Trước khoa ngay sảnh chào đón chúng tôi với những chùm bong bóng, những chùm hoa giấy cắt tay khéo léo treo như những chiếc đèn lồng.
Sau khi chuyển hết đồ đạc trên xe xuống, chúng tôi được rửa tay và di chuyển vào khu vực khám bệnh. Bệnh viện nhường cho chúng tôi ba phòng khám, chúng tôi bài trí lại gồm hai phòng khám bệnh, một phòng siêu âm tim. Nhanh chóng hoàn thiện theo ý mình, kéo cái giường, cái bàn, cái ghế và sắp đặt máy móc, thiết bị. Chúng tôi bắt đầu hành trình của ngày khám đầu tiên.
Tôi bắt chuyện với cô bác sĩ trẻ làm ở bệnh viện này, cô đứng cạnh bên xem tôi làm siêu âm trên chiếc máy xách tay mang theo. Tôi hi vọng là những chuyến đi về những nơi này, chúng tôi có thể không chỉ là giúp các bệnh nhân, còn hỗ trợ tốt nhất cho các đồng nghiệp ở vùng xa có thể chẩn đoán, điều trị ban đầu thật tốt.
Cuộc gặp gỡ trong hành trình hôm nay tôi phần nào đó thấy vui hơn, vì cô bạn ở đó cùng, trao đổi về một số ca em từng khám và tôi trực tiếp làm siêu âm hôm nay. Tôi háo hức chỉ em những mặt cắt siêu âm tim đẹp, những cấu trúc cần tìm và cách để thấy được cũng như khảo sát nhanh siêu âm tim trong một số trường hợp các bé đến viện vì cấp cứu.
Hôm nay tôi cũng “có hẹn trước” với ít nhất hai bạn nhỏ đã phẫu thuật tim. Phụ huynh hay tin đoàn về Cà Mau nên tranh thủ đến kiểm tra thay vì từ “Cà Mau xa lắc” di chuyển về Sài Gòn.
Chúng tôi vẫn “thường” gặp lại những người xưa trong những chuyến về quê như vầy. Sổ sách giấy tờ khám bệnh cũ hầu hết đầy đủ, có khi tôi còn có dịp nhìn thấy dòng chữ của chính mình từ năm nào trong những tệp hồ sơ cũ kỹ đó.
Chặng đường đồng hành cùng các bé con đôi khi nhìn lại thấy thật dài. Cũng có đôi khi được báo là hồ sơ của con “bị mất”, “bị ướt mưa” do “dọn nhà mới”, “do nhà bị dột” và nhiều lý do nghe thương lắm.
Khoảnh khắc gặp lại L. - cậu bé được ông nội dắt đến theo hẹn, da đen nhẻm, đôi mắt cười tinh nghịch và nghe con kể con vẫn đến trường, vẫn học khá giỏi. Đó là niềm vui không phải chỉ của riêng tôi, mà chắc rằng đó là niềm vui của hầu hết những người theo cái nghề “tim bẩm sinh” này.
Một lần nào đó sau các cuộc phẫu thuật, gặp lại các con, nhìn các con khỏe mạnh và có một tuổi thơ được đi học, được chạy chơi như các bạn cùng trang lứa. Điều đó thật sự là hạnh phúc.
Đôi khi, những cuộc gặp lại đi kèm những nỗi lo, những nghĩ suy về con đường phía trước, những cuộc phẫu thuật lần hai, lần ba đang chờ, khi những biến chứng muộn của lần phẫu thuật đầu tiên như hở van động mạch phổi, hẹp ống nối, hẹp van tái phát… bắt đầu có khi các con lớn hơn.
Những cuộc gặp mới toanh hôm nay cũng nhiều điều lắng đọng.
Vẫn những em bé mắt tròn trong veo ngơ ngác nhìn bác sĩ, nghe dụ khị “cho bác sĩ kiểm tra chút xíu thôi nha” và nằm im thin thít. Có đứa vẻ mặt e dè còn hơi sợ không biết bị đặt nằm trên giường để làm gì; lại có đứa rất dũng cảm kéo áo thật cao và ngửa cổ thật giỏi nữa.
Có đứa nhỏ xíu quấn trong chăn, mắt lim dim ngủ vì còn chưa đầy tháng, có đứa thèm sữa khóc la rất to, chúng cần ba mẹ vỗ về, ôm ấp rất lâu mới chịu nín, thiêm thiếp ngủ cho bác sĩ kiểm tra xong.
Những tiếng thở phào khi tôi nói là “tim cháu bình thường nhé”, những lo lắng trên nét mặt, đặt nhiều câu hỏi khi con có bệnh.
Trong số họ, đôi khi ươm mầm hi vọng là một chẩn đoán khác ngay lúc này, dù trước đó đã được kiểm tra siêu âm tim bào thai và phát hiện bất thường tim.
Trong đợt khám này, chúng tôi cũng tổ chức khám cho cả người lớn. Khá nhiều trường hợp bệnh van tim, suy tim, thậm chí là suy tim với chức năng tim rất kém được phát hiện.
Có trường hợp được quyết định phẫu thuật, có trường hợp dùng thuốc, có trường hợp là những ngày dài phía trước họ phải đối diện với những đợt suy tim tái diễn đã được dự báo.
Đêm đó Cà Mau mưa, cơn mưa rào như cố xóa đi tất cả những điều trong lòng tôi sau một ngày dài.
Những ca bệnh bẩm sinh, bệnh van tim có thể phẫu thuật điều trị, những ca khó còn vấn vương trong suy nghĩ, cả những ca bệnh mà ngoài tăng áp phổi nặng sau mổ còn đeo mang nhiều bệnh lý khác.
Những đôi mắt sáng trong, những nụ cười hồn nhiên, những tiếng cám ơn vội vàng và đâu đó trong lòng tôi còn có những trăn trở.
Người dân ở những vùng xa vẫn đang cần chúng tôi, những miền quê xa tít vẫn cần tiếp tục đổi mới, cần những bàn tay nắm lấy những cuộc đời và cần những chở che nhiều hơn nữa.
(còn tiếp)